Tâm sự cuộc sống · · 4 min read

Đau mỏi vai gáy

Hề lu hề lô

Sáng nay khi ngồi vào máy tính định soạn email gửi cho bạn thì cơn đau tự nhiên ập tới với mình,

Hai cánh tay tê tê phần da, dân gian gọi là tê bì, đầu óc tự dưng thiếu minh mẫn, một cảm giác bực dọc lan khắp người.

Thế là mình đành dẹp máy, ra phơi nắng chút, tập luyện chút, quơ tay quơ chân cho máu huyết lưu thông.

Nó không hết nhưng đỡ hơn chút... để tiếp tục ngồi vào bàn làm những công việc dang dở

Và mình bị như vậy nhiều năm rồi.

Ngoài kia người ta gọi là: "Đau mỏi vai gáy" á.

Nếu bạn ngồi làm việc 8 - 14 tiếng mỗi ngày, liên tục trong suốt nhiều năm, lại ít tập luyện, ngồi máy lạnh, uống nước đá nhiều.

99% mình tin chắc bạn cũng là bạn cùng phòng (bệnh) với mình 😄

Con người mình, nhất là dân Châu Á, hay người Việt Nam thế hệ 8x, 9x trở về trước có khả năng chịu đựng cao...

Người ta gọi là "Cày" ấy.

Thông thường đợi tới khi chịu hết nổi mới tìm cách, mà đôi khi có cách rồi nhưng vẫn ham làm, vẫn cố chịu đựng, cố chịu đau.

Rồi làm có tiền, rút về rồi, lấy tiền đi tận hưởng chút, đi chơi đi quẩy chút, để bỏ công cày, tưởng nó sướng, nhưng nó không đã, cơn đau nó cứ âm ỉ khó chịu điêng

Lâu dần làm thì nhiều, tiền thì có nhưng người thì đau, tinh thần thì cứ bị kiểu dễ quạu, dễ bực, gặp chiện là muốn dzô quất người ta để xả (kiểu vậy =))) )

Rồi chung quy lại ae mình làm nhiều để làm gì? Kiếm tiền nhiều để làm gì?

Để cuộc sống sau này tốt hơn, vui hơn, thích hơn, giàu có hơn? Rồi sao nữa?

Còn cuộc sống bây giờ thì sao?

(Mẹ thằng này lại đạo lý rồi =)))) Thôi lâu lâu cho mình đạo lý tí, chia sẻ cho nó bớt đau người tí thôi mà 😋)

Mình có chơi MTB (Mountain Biking), xe đạp leo núi á, môn này chơi đã lắm, đúng nghĩa hành xác, nhưng thấy được cảm nhận cuộc sống ở 1 khía cạnh trần trụi và thực hơn, đó là 1 cách mình cân bằng lại công việc và gia đình.

Mình bắt đầu với một chiếc xe đủ chơi, không xịn, cũng không quá dởm, nhưng chiếc xe đấy lại là chiếc xe mà lưu giữ lại nhiều ký ức nhất trong đầu mình, bởi nó đưa mình đi tới những nơi xa có, gần có, thú vị có, chán chán có.

Cuối cùng mình đã bán chiếc xe đó đi rồi (á đù vậy là sao, ký ức dữ chưa =)))) )

Mình bán đi để lên chiếc xe xịn hơn, ngon hơn, êm ái hơn, nhiều công nghệ hơn, nhưng thời gian để đi chơi, khám phá thì chỉ bằng 1/2 chiếc cũ.

Bản chất nó không nằm ở chiếc xe, nó nằm ở trải nghiệm mà chiếc xe đem lại.

Khi nhìn vào một viễn cảnh giàu có, sung sướng, ai cũng nghĩ: "Có tiền, có xe xịn, có nhà cao cửa rộng rồi thì sướng lắm, đã lắm", có mục tiêu để cày...

Nhưng tin mình đi, cái đã, cái sướng nằm ở quá trình chứ không phải đích đến, hãy tận hưởng quá trình, tận hưởng từng thành tựu nhỏ, đừng so sánh với người này người kia.

"So sánh là sự phá hủy khủng khiếp tới niềm vui"

Nhiều người nghĩ mình kiếm nhiều tiền lắm, sự thật mình kiếm ko bằng 1 góc những người mà mình mentor chứ đừng nói tới những người siêu giỏi trong giới.

Ai làm được gì thì hưởng cái đấy, chúc mừng bạn nếu bạn làm tốt, kiếm nhiều và sống cuộc đời mình mong muốn.

Nếu mình có biết bạn, mình sẽ mừng cho bạn, I truly am.

Anyway, viết bài này sau khi đi trị liệu vai cổ gáy về, thông điệp duy nhất của bài này là:

"Quan tâm tới bản thân nhiều hơn, tận hưởng cuộc sống trên hành trình làm việc của mình"

Và đừng để AI nó làm ông chủ mình... nghĩ kỹ xem, càng kêu nó phân tích, tìm hiểu thì nó càng bày nhiều việc cho bạn làm =)))))

Thế là lại ngồi thêm 2 3 tiếng

Lại đau cổ vai gáy

Đứng dậy quơ tay quơ chân rồi ra hít thở tí đi ;)

Cảm nhận cuộc sống tới từng phút giây =)))))

Mình cũng sẽ cố gắng thay đổi

(Sự thật là đau quá sắp hết chịu nổi r =))) )

Đừng như mình 🧛

Thân,
Danny